LÊN SÁU

Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu

Sách quốc ngữ,
Chữ nước ta.
Con cái nhà,
Đều phải học.
Miệng thì đọc,
Tai thì nghe.
Đừng ngủ nhè,
Chớ láu táu.
Con lên sáu,
Đang vỡ lòng.
Học cho thông,
Thầy khỏi mắng.
* * *
Trong trời đất,
Nhất là người.
Ở trên đời,
Hơn giống vật.
Con bé thật,
Chưa biết gì.
Còn ngu si,
Phải dậy bảo.
Cho biết đạo,
Mới nên thân.
Sau lớn dần,
Con sẽ khá.
* * *
Ai đẻ ta,
Cha cùng mẹ.
Bồng lại bế,
Thương và yêu.
Ơn nhường bao,
Con phải ngẫm.
Áo mặc ấm,
Mẹ may cho.
Cơm ăn no,
Cha kiếm hộ.
Cha mẹ đó,
Là hai thân.
* * *
Hai thân là,
Là thân nhất.
Trong trời đất,
Không ai hơn.
Con biết ơn,
Nên phải hiếu.
Nghĩa chữ hiếu,
Đạo làm con.
Con còn non,
Nên học trước.
Đi một bước,
Nhớ hai thân.
* * *
Con còn nhỏ,
Có mẹ cha.
Lúc vào ra,
Được vui vẻ.
Con còn bé,
Mẹ hay chiều.
Thấy mẹ yêu,
Chớ làm nũng.
Đã đi học,
Phải cho ngoan.
Hay quấy càn,
Là chẳng hiếu.
* * *
Con còn bé,
Mẹ hay lo.
Ăn muốn cho,
Lại sợ độc.
Con ốm nhọc,
Mẹ lo thương.
Tìm thuốc thang,
Che nắng gió.
Con nghĩ đó,
Sao cho ngoan.
Hay ăn càn,
Là chẳng hiếu.
* * *
Anh em ruột,
Một mẹ cha.
Mẹ đẻ ra,
Trước sau đó.
Cùng máu mủ,
Như tay chân.
Nên yêu thân,
Chớ ganh tị.
Em coi chị,
Cũng như anh.
Trước là tình,
Sau có lễ.
* * *
Người trong họ,
Tổ sinh ra.
Ông đến cha,
Bác cùng chú.
Họ nội đó,
Là tông chi.
Cậu và dì,
Về họ mẹ.
Con còn bé,
Nay dậy qua.
Còn họ xa,
Sau lớn biết.
* * *
Người trong họ,
Có bề trên.
Lạ hay quen,
Đều phải kính.
Có khách đến,
Không được đùa.
Ai cho quà,
Đừng lấy vội.
Ông bà gọi,
Phải dạ thưa.
Phàm người nhà,
Không được hỗn.
* * *
Con bé dại,
Mải vui chơi.
Muốn ra người,
Phải chăm học.
Miệng đang đọc,
Đừng trông ngang.
Học dở dang,
Đừng có chán.
Học có bạn,
Con dễ hay.
Mến trọng thầy,
Học chóng biết.
* * *
Dậy con biết,
Phép vệ sinh.
Ăn quả xanh,
Khó tiêu hóa.
Uống nước lã,
Có nhiều sâu.
Áo mặc lâu,
Sinh ghẻ lở.
Mặt không rửa,
Sinh u mê.
Đang mùa hè,
Càng phải giữ.
* * *
Các giống vật,
Thật là nhiều.
Như con hươu,
Ở rừng cỏ.
Như con chó,
Nuôi giữ nhà.
Con ba ba,
Loài máu lạnh.
Loài có cánh,
Như chim câu.
Còn loài sâu,
Như bọ róm.
* * *
Cây và cỏ,
Có khác loài.
Trông bề ngoài,
Cũng dễ biết.
Như cây mít,
Có nhiều cành.
Lúa, cỏ gianh,
Có từng đốt.
Còn trong ruột,
Lại khác nhau.
Vài năm sau,
Con biết kỹ.
* * *
Đá bờ sông,
Không sống chết.
Không có biết,
Không có ăn.
Không người lăn,
Cứ nằm đấy.
Như đá cuội,
Như đá xanh.
Như mảnh sành,
Như đất thó.
Các vật đó,
Theo loài kim.
* * *
Các loài kim,
Tìm ở đất.
Nhất là sắt,
Nhì là đồng.
Làm đồ dùng,
Khắp trong nước.
Như vàng, bạc,
Còn quí hơn.
Đúc làm tiền,
Để mua bán.
Ai có vạn,
Là người giàu.
* * *
Vốn xưa là,
Nhà Hồng Lạc.
Nay tên nước,
Gọi Việt Nam.
Bốn nghìn năm,
Ngày mở rộng.
Nam và Bắc,
Ấy hai miền.
Tuy khác tên,
Đất vẫn một.
Lào, Miên, Việt,
Là Đông Dương.
* * *
Đầu trị nước,
Đức Kinh Dương.
Truyền Hùng Vương,
Mười tám chúa.
Qua mấy họ,
Quân Tàu sang.
Vua Đinh Hoàng,
Khai nghiệp đế.
Trải Đinh, Lý,
Đến Trần, Lê.
Nay nước ta,
Là nước Việt.
* * *
Chữ nước ta,
Ta phải học.
Cho trí óc,
Ngày mở mang.
Muốn vẻ vang,
Phải làm lụng.
Đừng lêu lổng,
Mà hư thân.
Nước đang cần,
Người tài giỏi.
Cố học hỏi,
Để tiến nhanh.
Vừa ích mình,
Vừa lợi nước.
Chớ lùi bước,
Là kẻ hèn./.